5 loại tài sản mà chúng ta sở hữu

5 loại tài sản mà chúng ta sở hữu (P2)

phần 1, mình đã nói về hai loại tài sản mà chúng ta sở hữu. Đó là: tài sản vật chất và mối quan hệ. Ở phần này, mình muốn nói đến ba loại tài sản khác. Đó là những tài sản vô hình nhưng cũng dễ bị lãng quên.

Sức khỏe

Mình đã nghe câu nói này: “Sức khỏe là tài sản quý giá nhất của mỗi người.”

Chúng ta nhận thức được giá trị to lớn của sức khoẻ nhưng lại liên tục có những hành động thiếu tôn trọng sức khoẻ của mình. Chúng ta biết sức khoẻ của mình quan trọng như thế nào, nhưng chúng ta lại phớt lờ nó và tham gia vào các hoạt động khiến sức khoẻ của mình đi xuống.

Chỉ khi bị bệnh, đau đớn hay cảm thấy không khoẻ, chúng ta mới thực sự thấu hiểu được tầm quan trọng của sức khoẻ. Kiểu như người ta thường tìm cách để trị bệnh nhưng ít ai để ý đến việc phòng bệnh.

Mình đã lờ đi những dấu hiệu đi xuống của sức khoẻ kể cả những vấn đề phát hiện ra sau khi đi khám sức khoẻ tổng quát. Mình luôn tự biện hộ rằng mình rất bận rộn, không tìm ra thời gian để tập luyện. Đến lúc lưng mình đau nhức không thể chịu đựng nổi, nằm cũng đau, ngồi cũng đau, mình mới quyết định tập yoga.

Với 3 buổi tập một tuần, mình thấy những khía cạnh khác trong cuộc sống của mình không hề bị ảnh hưởng bởi thời gian đi tập mà mặt khác sức khoẻ của mình tốt hơn đáng kể. Chỉ sau 3 tháng, mình cảm nhận được rất rõ sự thay đổi đó. Từ một đứa không thể theo hết bài tập trong những buổi đầu tiên, giờ đây, mình đã có thể theo hết được buổi tập có cường độ nặng hơn. Lưng mình cũng hết đau nhức từ lúc nào không hay. Thể lực cũng cải thiện đáng kể.

Thời gian đầu luyện tập luôn là lúc khó khăn nhất và dễ khiến mọi người bỏ cuộc. Đó là lúc cơ thể chưa quen với sự luyện tập nên sẽ phản kháng lại bằng những cơn đau. Do đó mà mình không tập luyện quá nặng giai đoạn đầu, mục đích để cơ thể thích nghi dần và tránh tâm lý sợ hãi khiến mình bỏ cuộc sớm. 

Tập luyện cho sức khoẻ cũng như nhiều điều khác trong cuộc sống, luôn cần sự duy trì nhiều hơn so với cường độ.

Tinh thần

Nếu mối quan hệ là cách chúng ta kết nối với người khác thì tinh thần là cách chúng ta tự kết nối với chính mình.

Một cuộc khảo sát chỉ ra rằng thời gian chúng ta dành cho bản thân tăng dần theo thời gian. Đó là lý do vì sao, càng lớn tuổi chúng ta càng hướng về bản thân nhiều hơn.

Kết nối với chính mình tưởng chừng là một điều nghe rất đơn giản nhưng với mình, nó không hề dễ dàng. Kể cả ngay lúc này đây, mình cũng chưa thể hiểu hết về chính bản thân mình.

Nhưng đó cũng là một điều rất bình thường.

Có người nói rằng cuộc đời của mỗi người là một cuộc hành trình, hành trình tìm kiếm chính mình.

Chúng ta được sinh ra trên cuộc đời này và khi chúng ta bắt đầu tự hỏi: Tôi là ai? Tôi sinh ra trên thế giới này để làm gì?. Đó là lúc chúng ta bắt đầu hành trình đó.

Trong cuốn sách The Power of Myth, tác giả có nhắc đến “trạm dừng chân hạnh phúc” của mỗi người.

“Bạn phải có một không gian, hoặc khoảng thời gian nhất định trong ngày, nơi bạn không cập nhật tin tức, không quan tâm bạn bè là ai, không biết bạn mắc nợ ai hay ai mắc nợ bạn. Đó là nơi bạn có thể chiêm nghiệm, tìm ra bạn là ai và có thể trở thành ai. Đó là nơi ươm mầm sáng tạo. Ban đầu có thể bạn chẳng nhận thấy điều gì khác biệt. Nhưng khi đã có “thánh địa bất khả xâm phạm” và biết cách sử dụng nó, điều khác biệt ấy cuối cùng sẽ tìm đến bạn.”

Trích The Power of Myth

Khái niệm khá tương đồng với thời gian buổi sáng của mình. Đó là khi cả gia đình của mình đang ngủ say. Mình ngồi ở bàn làm việc nhỏ cạnh giường để viết. Thỉnh thoảng, mình quay sang bên cạnh ngắm nhìn con. Mình thấy tràn ngập hạnh phúc.

Trạm dừng chân hạnh phúc của mình không chỉ là một không gian riêng, một khoảng thời gian riêng và được làm công việc bản thân cảm thấy ý nghĩa, mà đó còn là nơi mình tự tìm hiểu và kết nối sâu hơn với chính mình.

Thời gian

Thời gian là loại tài sản ít được để ý và bị lãng phí nhiều nhất.

Chúng ta luôn biết rằng không ai có thể ở lại mãi mãi trên cuộc đời này nhưng ít ai nghĩ về việc chúng ta nên làm gì với quãng thời gian đó.

Trước đây, mình đã từng nghĩ “ Sao mà phải vội, mình còn tận mấy chục năm nữa để làm…… cơ mà”.

Nhưng khi nhận ra sự giới hạn của thời gian, mình hiểu rõ tài sản này quý giá đến mức nào.

Con gái mình sắp chào đón tuổi mới. Từ lúc có con, mình mới thấy được thời gian đã thay đổi mọi thứ như thế nào.

Mới ngày nào còn bế ẵm con trên tay, vậy mà nay con đã có thể tự mình làm rất nhiều việc.

Mới ngày nào con vẫn luôn cần mẹ chơi cùng thì nay con dành nhiều thời gian hơn cho bạn bè.

Con sẽ lớn dần lên, mình cũng sẽ già đi. Độ tuổi có thể cộng thêm hàng chục năm nhưng liệu rằng thời gian bên con có thực sự tăng lên như thế? Sự thực thì khi con lớn dần lên, thời gian của con ở bên mình sẽ càng ít lại. Và điều duy nhất mình có thể làm là trân trọng từng khoảnh khắc ở bên con.

Mình thường thực hành một bài tập nghe qua có vẻ tiêu cực nhưng nó mang lại cho mình một cách nhìn hoàn toàn mới về thời gian. Mình đặt bản thân vào vị trí những người sắp phải rời xa cuộc sống – những người hiểu rõ nhất giá trị của thời gian và cảm nhận xem mình như thế nào trong hoàn cảnh đó.

Nếu mình có ít thời gian để sống cùng với những người mà mình yêu thương thì liệu mình có để những ý kiến trái chiều nhỏ bé làm ảnh hưởng đến mối quan hệ này hay không? Hay mình sẽ hạ bớt cái tôi và sống những ngày tháng vui vẻ.

Nếu mình còn ít thời gian như vậy, mình có nghĩ là không thể sống nổi với chồng mình mấy chục năm nữa chỉ vì một tính cách khác biệt hay mình sẽ chấp nhận sự khác biệt đó và biết ơn vì sự hiện diện của anh trong cuộc đời mình?

Nếu còn ít thời gian như vậy, mình sẽ chơi đồ hàng, kể chuyện cho con nghe hay dành thời gian đó để lướt mạng xã hội?

Nếu có ít thời gian như vậy, mình sẽ lao đầu vào làm việc để kiếm nhiều tiền hơn hay biết “đủ” để có nhiều thời gian hơn cho những người mà mình yêu thương?

Câu trả lời hẳn là ai cũng biết rõ.

Mình muốn dành thời gian cho gia đình và những người thân yêu nhiều nhất có thể. Mình muốn làm một công việc ý nghĩa cho cả bản thân và xã hội. Mình muốn dành sự biết ơn cho tất cả những ai đến và đi trong cuộc đời. Mình không muốn lãng phí thời gian cho những việc không đáng bận tâm….

Đó là kết quả của bài tập thực hành của mình. Đôi khi mình vẫn quên vì cuộc sống quá bận rộn, vì trí nhớ của mình không tốt, mình tự lục lại những bài viết của mình để đọc và nhắc mình: “Thời gian có giới hạn.”

Kết

Nhiều lúc mình rơi vào bế tắc trong cuộc sống, sự nghiệp, tài chính. Nhưng rồi mình tự hỏi mình đang có những gì?

Mình sinh ra với một cơ thể khoẻ mạnh, bình thường.

Mỗi ngày thức dậy, mình có thêm thời gian để được tận hưởng cuộc sống. 

Mình có gia đình, bạn bè bên cạnh luôn yêu thương, động viên, giúp đỡ.

Đôi khi chúng ta quên mất mình đang sở hữu những tài sản quý giá đến mức nào để rồi sử dụng lãng phí những tài sản đó. 

Ý thức về những tài sản vô hình không chỉ giúp mình cảm thấy biết ơn và yêu đời hơn mà còn giúp mình biết trân trọng, học cách xây dựng và bảo vệ những tài sản đó.

Leave a Reply

Scroll to Top