vì sao tôi viết

Vì sao tôi viết (và tiếp tục viết)?

Lúc bắt đầu viết, mình đã tự hỏi bản thân ” Vì sao tôi viết?”. Mãi một thời gian sau nhìn lại, mình mới có câu trả lời cho bản thân. Hơn thế, mình còn có thể trả lời cho câu hỏi: Tại sao mình sẽ tiếp tục viết?

Mình muốn chia sẻ lý do mình đã viết và sẽ tiếp tục viết qua bài viết hôm nay.

Viết giúp mình học cách hiểu bản thân

Nếu bạn đã đọc những bài viết khác của mình thì hẳn bạn biết rằng lý do đầu tiên khiến mình duy trì viết dù có bận rộn như thế nào đó chính là viết giúp mình hiểu bản thân.

Giai đoạn mình cảm thấy mông lung nhất về cuộc sống chính là lúc mình không hiểu bản thân nhất.

Mình cố gắng để đạt được mục tiêu trong cuộc sống nhưng khi đạt được rồi thì mình thấy nó vô nghĩa. Mình tự hỏi rằng có phải mình đã đặt sai mục tiêu?

Mình nhìn bạn bè của mình thành công ở công việc của họ và mình tự hỏi có phải mình chọn sai hướng đi?

Mình quyết định nghỉ việc để ở nhà chăm con, sau khi mình đã nỗ lực rất nhiều để có công việc đó. Thời điểm đó, mình không hiểu lý do tại sao lại quyết định như vậy. Mình chỉ biết có một điều gì đó thôi thúc bản thân từ bên trong.

Mình cứ lần mò từng tí một theo những điều đó. Mình làm theo một điều gì đó rất bản năng nhưng không thể giải thích được.

Nó khá giống một đoạn trích nổi tiếng trong bài phát biểu của Steve Job: 

“Bạn không thể kết nối mọi thứ để nhìn về phía trước, bạn chỉ có thể kết nối chúng khi nhìn lại. Vì vậy, bạn phải tin tưởng rằng những gì ở hiện tại bằng cách nào đó sẽ kết nối trong tương lai. Bạn phải tin tưởng vào một điều gì đó – linh tính, số phận, cuộc đời, sự nghiệp hay bất cứ điều gì.”

May mắn là mình đã dũng cảm làm theo những điều từ bên trong mình thôi thúc và nhờ có viết, mình đã hiểu lý do tại sao mình làm vậy.

Mình vẫn ví suy nghĩ của mình ở trong đầu như một cuộn chỉ bị tháo tung và bị vò lại rất rối rắm. Nhưng khi những suy nghĩ đó được viết ra thì nó như cuộn chỉ được kéo căng. Nó khiến mọi thứ từ phức tạp trở nên rõ ràng.

Nếu bạn chưa từng viết, bạn đơn giản viết ra những gì đang có trong đầu bạn. Mình đã từng có một bài gợi ý cách viết để hiểu hơn về bản thân, bạn có thể tham khảo tại đây.

Viết giúp mình học cách hiểu người khác

Học cách hiểu bản thân với mình là một việc khó thì việc hiểu người khác cũng là một thử thách khác với mình.

Với mình, để có thể hiểu được người khác thì phải đặt mình vào vị trí của họ. Mình phải tự nhận rằng bản thân không giỏi trong việc làm điều đó. Vì vậy mà mình cố gắng thực hành hàng ngày trong cuộc sống.

Mình thường đặt mình vào vị trí của con để tìm hiểu tại sao con lại làm như vậy. Vì con còn nhỏ, đôi khi, mình bị lấn át bởi suy nghĩ mình là người lớn, mình luôn đúng và hành xử với con chưa đúng mực.

Con thường sẽ bị lép vế trong mối quan hệ với bố mẹ theo kiểu bố mẹ bảo gì, con phải nghe theo đó. Trong khi, bố mẹ không biết điều gì là điều thực sự mà con cần.

Có những lúc mình rất bận rộn và bị phạm vào thời gian bên con hoặc có thể mình lướt điện thoại khi chơi với con, con sẽ nhắc rằng : “ Mẹ ơi! Mẹ chơi với con đi”. Nếu mình vẫn lờ đi và không tập trung vào con thì con có thể có những hành động nghịch ngợm hoặc quậy phá hơn để được chú ý. Trong trường hợp này, nếu không đặt mình vào vị trí của con thì dễ dẫn đến việc hiểu sai và quy cho con là hư, quậy phá.

Hoặc con gái mình buổi sáng thường mè nheo trước khi đi học và hay đòi bế, mình sẽ hiểu rằng con sẽ có một ngày phải xa mẹ nên muốn tìm cảm giác an toàn bên mẹ trước giờ vào lớp.

Mình để ý rằng nếu mình kết nối với con, tập trung vào con thì những lúc đó con sẽ rất hiểu chuyện và ngược lại. Và điều con trẻ cần nhất có lẽ là thời gian mà bố mẹ dành cho con chứ không phải là điều gì khác.

Tương tự với viết, vì những bài viết của mình viết cho độc giả nên trước mỗi bài viết, mình sẽ phải đặt mình vào vị trí của độc giả và suy nghĩ xem họ muốn đọc gì. Từ đó, mình có ý tưởng để viết bài.

Tuy nhiên, mình vẫn đang trong quá trình học cách hiểu bạn nên mình vẫn đang cố gắng hơn qua từng bài viết. Lúc viết bài là lúc mình tự nhắc nhở mình” Hãy đặt bản thân vào vị trí của người khác.”

Viết giúp mình học cách sống không kỳ vọng

Mình đã từng cho rằng, sự kỳ vọng là động lực giúp bản thân tiến về phía trước. Mặc dù mình khá mệt mỏi khi liên tục bắt bản thân phải hoàn thành hết mục tiêu này đến kết quả khác nhưng mình không thể dừng lại.

Mình luôn ở trong trạng thái sợ bị tụt lại phía sau.

Mình sợ nó đi ngược lại với mong muốn phát triển bản thân của mình.

Và mình cứ như vậy cho đến khi thực sự hiểu rõ khái niệm kỳ vọng nhờ một tập podcast của chú Hieutv. Chú đã nói rõ khái niệm kỳ vọng và giải thích luôn cho mình câu hỏi : “Nếu không có kỳ vọng thì có phát triển được không?”. Câu trả lời chú đưa ra là có thể.

Vì theo chú giải thích: “ Kỳ vọng là đưa ra tiêu chuẩn cho những điều mình không thể kiểm soát được”. Song song với đó là chú đưa ra khái niệm “Tiêu chuẩn”. Tiêu chuẩn là đặt ra tiêu chuẩn cho những điều mình có thể kiểm soát được.

Khi loại bỏ sự kỳ vọng thì tiêu chuẩn chính là cái giúp bản thân mình vừa phát triển và vừa thay đổi suy nghĩ về sự phát triển.

Ví dụ như việc đặt mục tiêu thi đỗ một kỳ thi chính là một sự kỳ vọng. Trước đây,  không hiểu rõ về khái niệm kỳ vọng, mình sẽ rất hoang mang vì nếu không đặt mục tiêu như vậy thì làm sao mình có thể cố gắng, có thể phát triển. Nhưng khi đã hiểu rồi thì thật ra mọi thứ lại rất đơn giản.

Việc thi đỗ một kỳ thi có rất nhiều yếu tố khác nhau tác động. Ngoài những yếu tố về kiến thức chuyên môn cho bài thi thì có thể có nhiều yếu tố bên ngoài không thể kiểm soát được như là trước hôm thi, mình có thể bị ốm và không thể tham gia kỳ thi.

Tuy nhiên, nếu mình đã đặt ra tiêu chuẩn cho bản thân là ôn tập kỹ phần kiến thi bài thi thì dù mình không thì đỗ do việc bị ốm thì mình cũng đã làm hết sức trong khả năng của mình và không có điều gì phải hối hận nữa.

Là một người viết, đôi khi, mình không thể tránh khỏi việc mong muốn bài viết của mình được nhiều người ưa thích hay  trở thành một bài viết được viral trên internet.

Nhưng đó cũng là lúc mình tự nhắc nhở bản thân về việc sống không kỳ vọng.

Việc nhận xét rằng một bài viết hay hoặc không hay phụ thuộc rất lớn vào từng cá nhân độc giả của mình. 

Nếu mình đặt mục tiêu về sự viral của một bài viết thì đó chính là một sự kỳ vọng. Mình đang đặt mục tiêu cho một điều mà mình không thể kiểm soát được.

Nhưng nếu mình đặt mục tiêu là dành trọn vẹn khả năng của mình để cho ra đời được một bài viết thì dù nó có viral hay không cũng không còn quan trọng. Vì mình biết mình đã cố gắng và nỗ lực hết mình trong bài viết đó rồi.

Chính điều này đã thay đổi tư duy của mình về cuộc sống. Mình bắt đầu nhìn cuộc sống theo một hướng hoàn toàn khác so với trước đây. Đó chính là cách nhìn về quá trình thay vì kết quả.

Nghe có vẻ đơn giản nhưng mình mất rất nhiều năm để có thể nghiệm ra điều đó. Nó giúp cuộc sống của mình bớt đi những lo lắng không đáng bận tâm và tập trung và những điều mình có khả năng kiểm soát.

Mình học được cách nỗ lực hết mình trong mọi công việc và để kết quả tự đến. Dù kết quả đó như thế nào thì mình vẫn hài lòng với chính mình.

Viết giúp mình học tính kỷ luật và kiên nhẫn

Ai cũng mong muốn được làm công việc mà mình yêu thích nhưng khi thực sự làm nó rồi thì  không phải ai cũng làm được.

Không biết bạn có nhầm lẫn như mình, rằng khi làm công việc yêu thích thì mình sẽ có niềm cảm hứng tuôn trào để làm nó?

Mình thích viết. Viết mang lại cho mình rất nhiều những niềm vui và cả những bài học quý giá. Sự thật thì không phải lúc nào mình cũng có cảm hứng để viết. Kể cả những nhà văn hay blogger nổi tiếng thế giới đều phải công nhận như vậy, nhất là khi viết còn là nguồn thu nhập chính của họ.

Nhưng điểm khác biệt là ngay cả khi họ không thích viết thì họ vẫn viết. Đó chính là yếu tố kỷ luật.

Viết là một kỹ năng và nó có thể cải thiện khi được luyện tập thường xuyên. Và trong cuộc sống, đa số mọi thứ đều là kỹ năng. Đến cả ngoại ngữ hay kỹ năng mềm, những thứ thường được gắn liền với yếu tố “năng khiếu” cũng đều là kỹ năng.

Nhưng nếu chỉ kỷ luật thì sẽ khó thấy được thành quả mà phải đi kèm với sự kiên nhẫn.

Nếu chỉ kỷ luật bản thân trong 3 tháng học Tiếng Anh thì có lẽ bạn sẽ chưa nhìn thấy được kết quả. Nhưng nếu kỷ luật trong 2 năm thì chắc chắn trình độ Tiếng Anh của bạn sẽ khác.

Mình đã đọc được ở đâu đó rằng đừng mong đợi ở 100 bài viết đầu tiên của bạn, vì có thể nó sẽ dở, có thể nó tệ hoặc chẳng ai thèm ngó ngàng tới nó. 

Mình vẫn chưa viết được 100 bài viết nên mình vẫn tiếp tục viết hàng tuần và nhìn số lượng bài viết của mình tăng lên hàng tuần, hàng tháng, hàng năm. Với tốc độ mỗi bài một tuần thì sau khoảng 2 năm nữa mình mới có thể viết đủ 100 bài.

Tuy nhiên, đó chỉ là một cột mốc ai đó đưa ra. Còn với mình thì mình vẫn dự định viết đều đặn sau mốc cột mốc đó. Vì mỗi một bài viết là một lần mình học thêm về sự kỷ luật và kiên nhẫn của bản thân. Với một người dự định làm việc tự do như mình thì rèn tính kỷ luật và kiên nhẫn là điều rất quan trọng.

Viết giúp mình học cách sống ở hiện tại

Sống ở hiện tại là khoảnh khắc không có quá khứ, không có tương lai, đầu óc không suy tưởng miên man về một nơi nào đó. Đó là lúc chỉ có ở đây và nơi này. Nhiều cuốn sách và nhiều người nói về trạng thái đó bằng từ “Flow”.

Viết giúp mình bước vào trạng thái đó. Khi mình tập trung cao độ cho việc viết và quên hết mọi chuyện xung quanh. Mình chỉ biết viết và viết. Và sau khi hoàn thành bài viết, mình cảm thấy rất hạnh phúc và thoả mãn.

Đó cũng là điều mình học được từ viết cách sống ở hiện tại nhiều hơn. Khi làm một việc gì đó, cố gắng chú tâm vào việc đó mà không bị ảnh hưởng bởi những việc khác xung quanh. Khi ở bên con, mình cố gắng hạn chế dùng điện thoại và chỉ dành thời gian chơi cùng con. Ngoài ra, trong đầu mình phải thực sự chú tâm đến con, không suy nghĩ về công việc hay những vấn đề khác.

Mình cũng cố gắng tách bạch thời gian cho công việc và thời gian cho gia đình. Mình sẽ tìm thời gian để có thể có thời gian và không gian yên tĩnh, làm việc và hoàn thành công việc để khi ở bên gia đình thì không phải bận tâm suy nghĩ về những vấn đề khác nữa.

Trong Phật giáo, sống ở hiện tại được đưa vào từng hoạt động nhỏ hàng ngày như việc ăn uống. Khi ăn thì chỉ  ăn và cảm nhận vị ngon của thức ăn, cảm thấy biết ơn về từng hạt gạo mà mình được ăn trong bữa cơm hàng ngày.

Một lần nữa, viết dạy mình nhiều hơn về việc sống ở hiện tại.

Đó là những lý do khiến mình đã viết và vẫn sẽ viết. Còn bạn, lý do bạn viết là gì? Hãy cùng chia sẻ với mình nhé.

Leave a Reply

Scroll to Top